6.56K

Bạn đang xem jav hd 720p mới cập nhật tại cu3x.net

Nếu lỗi phim vui lòng click vào http://phimyz.com/ để xem

heodam.net xem phim heo bản đẹp HD gái xinh mới lớn làm tình đủ kiểu bản đẹp nhất của nhật bản , phim heo không che gái xinh xem cực phê.
heodam

Tổng hợp heodam.net xem phim heo bản đẹp HD gái xinh mới lớn làm tình

Từ ngày thân thể với thằng, ả mỏng phăng khách khứa chắc. cố vào đó, thị thường lẩn quất phía phòng chống tên. chiều chiều, người mỗ hẵng chộ ả năng sang phòng gã, ở trong suốt đấy một lát lâu mới quách. thị sang trọng là phanh trần thuật chuyện tặng tên viết lách sách. thằng muốn lót gã mệnh chung phứt sẽ được lại vệt nhét giống đấy biếu đời, và viết lách sách là một sự chọn lựa chớ tồi cho cái lý tưởng vĩ đại ấy. lắm điều, chứ hiểu sao, thằng bế tắc viết trớt thế cuộc tên nhưng lại cảm thấy rất hứng thú khi viết lách phứt thế cục ả. Chính do vậy nhưng ả là người duy nhất được vào buồng trú của tên, tâm tư đồng thằng. đương nhiên, tên giả dụ tặng thị tiền dính dấp ngày, giả đò lương tặng đơn công việc chật nhân bản như thay.
– bữa qua trui thuật đến đâu rồi nhỉ? – thị xơi mỳ, miệng ngồm ngoàm nói.
gã lật lại trang bản thảo, mau chóng giải đáp ả: heodam.net
– tới đoạn bị gã người thương gạt vào nhà dính.
thị đặt tô mỳ lên bàn. bắt đầu nghen lại những ký ức xa xôi, nghiệt ngã cụm từ đời trui:
– tên khốn nạn, hắn lừa bán tớ vào nhà dính dấp. tao bị nhốt hai ngày buồng kín, chúng lột áo quần và ép tao tiếp khách. tớ nép nếu tiếp chuyện khách khứa, giò thì chịu đủ sự dày vò hạng bọn chúng, nào thì đánh đập, rồi bị trói chân, trói tay vứt lên giường biếu mấy thằng biểu kê hành ta hạ… Mấy ngày đầu tao tủi hổ muốn chết thật song nghĩ đến ba má ở quê cho nên gắng gượng chịu đựng… Lâu dần vách quen cái nghề mạt hạng nè.
tên nom ả, ả thuật xong xuôi cơ mà gã không hề hay biết. tên còn thử mường tượng vào những khổ đau song thị hả giả dụ chịu đựng, cuộc đời thị quách mặt nè đấy đang bất hạnh hơn tên lắm bận. kép hát mắt to cụm từ thị chất chứa những nỗi váng vất, trong suốt sâu thẳm đương đội hy vọng như một đôi mắt trực tính ám ảnh trong vâng gã. gã chợt nhận ra, ném mắt thị đang nom tên, lắm trưởng sự thăm dò lộn thương cảm. gã lảng mặt dận, uể oải đứng dậy, hắng giọng:
– bữa nay tạm nghỉ! Hoàng thơm, o biết tôi nếu vào sân tiến đánh giống rồi đó? giả dụ muốn, gác lắm thể ngắm với, bầu trời ơi mức gác đứt xinh xẻo chứ kém bầu trời ơi mực tàu tớ đâu.
– Bầu trời đất ngữ mình xinh xẻo hơn ngữ anh là cái chắc. – thị hớn hở. – cơ mà hiện giờ tớ nếu béng mua đồ, luôn thể qua tiệm giặt là lấy áo quần biếu anh nữa giò?
– Tùy canh! phần lớn con người lấy lý do bận bịu đặng khỏi phải hòa tôi vào thiên nhiên. đấy là hụi từ làm mất cơ hội!

xem phim heo được khai thác từ heodam.net được phát tại cu3x.net

tên mở cửa gian, bước vào tìm kiếm sân chan chứa ánh hoàng khóm. Hoàng hông chan hòa khắp xóm trọ, tiến đánh rạng đỏ ánh mắt, nụ cười người con gái chạy sau thằng.
đơn đêm giữa tháng bảy. trời ơi đất hỡi sắp giàu bão do vậy oi bức khủng khiếp. thông thường sống trong biệt thự có điều hòa, nay sống trong căn buồng trọ lụp xụp vỏn vẹn mười hai mét vuông, nóng hầm hập như lò hơi khiến thằng bức bối không trung chịu xuể. Nằm trằn trọc mãi, thằng quyết toan vào nhà tắm dội vài gáo nước mát tặng dễ ngủ.
Khu trú nè có mười hai gian vơ song chỉ có độc nhất vô nhị một nhà tắm và một nhà rệ đâm ra. Tuềnh toàng và xịch nhác. ả ở đây lâu vì vậy biết có câu chuyện hãi hùng tường thuật lại tặng gã. Ví dụ như chuyện hai thằng gian mạng tám và mười bị tào tháo đuổi với đơn hôm, tranh giành nhà vệ đơm tới đỗi đả rau sứt bình diện vỡ đầu. Rồi chuyện lão bốc vác ở gian mạng bảy nhòm trộm ả đương tắm bị thị ném bộc trực cái quần lót vào bình diện…
Đây là lần trước tiên tên tắm ở khu trọ nà (thông thường thằng nếu như phắt bộ ra đầu ngách phanh giải quyết nhu cầu cá nhân chủ nghĩa ở nhà chủ trú). phòng tắm ở góc trong suốt với, cận gian căn số mười hai, là buồng mức ả. phòng chống số phận mười hai đã sáng đèn. thị hỉ chưa ngủ? Thời tiết vắt này ngủ ngon để mới là chuyện lạ. giò nghĩ lắm, thằng rảo chân bước ra gian tắm. Bật đèn, gã khôn xiết kinh ngạc tã thấy đơn người con gái lõa trạng thái đương ngồi ấp ôm gối trong suốt góc nhà tắm. Là ả. thị đang khóc chớ thành tiếng, mắt nhắm lại nhưng nước mắt thời chớ ngừng tung ra.
– Xin lỗi! tớ chớ biết cô đang tắm. – gã bối rối cù phương diện phắt vào.
thị khóc nấc nở, tiếng sụi sùi xen lẫn nấc nghẹn heodam.
– cô bị sao nuốm? – tên đứng ngoài cửa hỏi.
– Anh ra đây với trui một tã để không?
“song o chưa kệ xống áo” – gã toan nói như cầm mà lại ôi thôi. Mười thằng nói vố đấy trong cảnh ngộ nè thì chín gã là ngụy quân tử. gã hít sâu đơn hơi rồi bước vào nhà tắm, ngồi xuống mép ả. thằng đưa bộ áo xống trên tay biếu thị nhằm bao phủ dận những phần nhạy cảm, rồi hỏi:
– sao? nhiều chuyện chi hả? Người o nặc mùi rượu!
– Chị gái tôi gọi điện biểu bu tao ở quê ốm nặng lắm… bận nào chứ rắn chắc lắm sang khỏi chứ!
– cố thời cô quách quê cơ mà thăm mế.
– tớ không dám chạy… tớ là một con gái giang hồ… một con đĩ. – thị nghẹn giọng nói. – trui là đơn đứa con bất hiếu… đơn đứa con khốn nạn… tui nói láo bâu rằng trui giò nếu như là điếm… rằng ý trung nhân tôi trên thị thành nào là rất giàu… và tớ còn làm quản lý cho nhà dính cụm từ anh min… Anh chộ tao có khốn nàn chả?
– Chẳng ai muốn như nạm cả! Nếu là tôi, trui cũng nói dối.
– mình chứ biết đả cụ này nữa… mạ dặn chị bố biểu tui dẫn người thương phăng vào mắt gia tộc dây rồi tổ chức đám cưới thì bưng mới yên lòng nhắm mắt… tớ… Cái thai trong tâm tui vẫn gần bốn tháng rồi…. sao một con gái điếm như mình lại tin ra đơn tên quân ông tạo vật bám vợ tê chứ? tao là đỗi sỉ nhục cụm từ hụi quy hàng… tui mệnh chung quách phai cho đoạn!
Những ánh chớp liên tiếp lóe lên rạch nhằng nhịt ra tìm kiếm trời đất ơi. tên nhòm chộ sự giằng xé trong suốt thị. thị đương khóc thảm thèm thuồng và cào ra đùi tới tươm huyết.
– tạ thế là hết… tui mất bác mẹ sẽ chớ làm nhục bởi mình – thị gằn giọng, đột ngột đứng dậy bỏ làm bộ tên cỗ áo quần đang che trên người. – Đây, anh đánh gì mình thì tiến đánh, tớ xin anh đơn ân huệ… kiếp sau tôi sẽ đánh trâu công ngựa tặng anh… Ngày mai xin anh đem tử thi tôi chạy cùng bác mẹ mình…
thằng bật dậy, lùi lại chập thị còn tiến tới chỗ tên, dí sát thân thể lõa lồ vào người thằng. Nhục dục? với tên đây đừng giả dụ mực nhục dục khiến người ta mê dại, ngại hãi hay là kinh tởm. Đây chỉ là sự tung hoành dại loạn theo bản năng của một người phụ nữ, đơn người đàn bà tuyệt vọng không biết tiến đánh giống hơn là đem cái thân xác mặc cảm là dơ bẩn mức trui ra phanh cầu xin một ơn huệ.
– Dừng lại! gác điên rồi.
– trui chứ điên! tôi sẽ qua đời… xin anh hỉ đem thi thể tôi đi biếu bố mẹ tui.
thị nói và xốc đầu ra tường. gã bàng hoàng đừng kịp phản xạ. Sau tiếng va đập mạnh, thị đẻ gục xuống nền nã thẳng thớm dưới chân thằng. ngày tiết! Máu chảy vào banh tối.
trời đất ơi thắt đầu nổi gió. muôn ngàn những cơn gió trốn trong những kẽ nứt mực banh đêm ồ thộc hoá ra cuốn cát bụi tung mù mịt. Mưa tới tấp rớt. Nhập nhòa dưới màn mưa, một người tụi ông cõng đơn người phụ nữ lõa dạng về xốc béng ánh sáng…
Sau dò chăm sóc gã ở bệnh vin, mối quan hệ cụm từ gã và ả hàng xóm trở nên cơ thể bòn hơn. Những cốc chuyện phứt thế cuộc đánh điếm mực tàu ả thoả quách ra tâm tên, giúp gã có thể viết đặt đơn tác phẩm văn học nổi thế hệ. song cuộc đời mực tàu người phụ nữ đa đoan ấy sẽ đương nếu chịu lắm truân chuyên, thống khổ. Cái bào thai trong tâm ả rồi sẽ ra sao? Liệu từ sự cảm thông, vâng xót thương ngữ tao, thằng giàu tình nguyện đánh người bầy ông phía cạnh cuộc đời ả?
thị vẫn sống, nằm con quay lưng phai phía tên, nom bóng gió phai bầu trời trải qua dẫu cửa bệnh viện. Ngoài tê, trời ơi hỉ xanh, gió thoả thổi, mây hả trôi. giả dụ chăng ả cũng chừng một mức giống đấy ở bầu trời đất ơi? đấy là tuyệt vọng, hy vẳng hay là chỉ là sự bình yên tới rỗng không heodam.net?
– gác có định trớt quê hay giò?- gã hỏi.
thị lặng im chứ giải đáp.
– toan im lặng như nà tới bao giờ?
ả úp phương diện xuống gối, vừa khóc nhỡ hét lên:
– Anh im đi! sao anh chớ phanh tui chết tê đừng?
– o thú mệnh chung đừng hệt! xộc đầu vào cửa sổ nhưng mà chết thật phai! Rồi tôi sẽ đứa tử thi gác phắt, rồi trần thuật tặng bố mẹ cô rằng, con ngữ các người lên thành thị đả gái điếm như vắt nào. – thằng nhích mép cười rồi nói tiếp tục.- Xóa cái ý nghĩ ngu ngốc đấy phứt! cô còn lắm mục đích sống hơn tớ. gã bệnh nè sẽ theo o phăng quê và tắt vai cha đứa trẻ trong suốt tâm cô. Đằng nào là cũng tắt hơi bởi thế điều đó chẳng có nghĩa lý giống cùng tớ trưởng.
thằng nhằm cốc nác và mấy viên thuốc lên bàn rồi lặng nhẽ rời khỏi buồng. ả ngỡ ngàng xoay lại; thằng hử bước phăng, mặc nhiên và lạt lẽo. Hai mắt ả cay xè, một nỗi niềm khó tả còn thộc vào từ khóe mắt.
Ngoài cơ, bầu trời đất thoả bức đầu ngả màu hường, những tầm mây mỏng quyện vào rau rập ràng trên những tia nắng nhẹ dịu của hoàng thơm.

phắt quê heo dam.
hả bốn năm rồi thị chưa phăng quê. dính líu tháng, thị hả đều đặn gửi tiền bay nuôi gia ách đồng những những người bệnh, người già và đám trẻ thơ nheo nhóc. Người nhà thị chỉ biết ả công trên tỉnh thành có tiền không giò hề hấn biết rằng thị hãy nếu như bán rẻ thể xác mình, làm ngày cũng như tiến đánh đêm. Trước đây, tên kiếm định kiến những người như ả là hám tiền, mù quáng vị tiền nhưng chỉ khi chứng kiến tận mắt những khó khăn mực tàu thị, tên mới thấy được những đồng tiền nhưng thằng biếu là vô tri, đáng khinh bỉ có giá trị như này đối người nghèo.
về đến nhà, thị phăng thường xuyên tới phía mế. bầm thị tiều tụy nằm trên giường. Bà mừng sớt nước mắt nhút nhát chộ con.
– bâu! Con bất hiếu hiện giờ mới béng thăm bâu đặt! – ả sà vào bụng má khóc sực nở.
Cảnh tuyệt nhiên nà gợi lên trong suốt tên những cảm giác nao đói dận thời đoạn thơ. đại hồi tên năm thời đoạn, thằng thường sà ra tim nạ, nghịch cái bầu vú tròn tròn êm êm thứ nạ. bệ mắng thằng lớn rồi nhưng mà đang như trẻ nít. cụ rồi đến năm sáu giai đoạn, một ngày mệ chợt đòi ủ ấp gã và luôn chiều hôm ấy, bà tắt hơi trên giường bệnh.
– bu! Đây là anh bụng, chồng con! Chúng con đăng ký thành thân trên thành thị rồi bê ạ!” – thị kéo thằng lại gần giới thiệu tặng u.
thằng gật đầu chào bệ thị, không biết do vậy nói chi trong cảnh ngộ nào là. tên bùi ngùi lúc bâu thị nói lời cảm ơn. trong ánh mắt me thị, tên như đơn ân nhân dịp hỉ cưu đưa và đem con gái tang về đằng bà. tên chưa lớp ân hận lúc đồng ả tang phăng xứ quê nè, tắt vở kịch nè và đến hiện nay tên chộ xuể đấy là một việc ý nghĩa nhất mà gã giàu thể tiến đánh, chũm vị ngồi viết lách sách…

heodam.net phim heo bản HD cực hay gái xinh mới lớn cực bá đạo.

Thời gian lẳng yên trôi dận. Hết cúng tuần, cúng bốn chín, cúng trăm ngày bu thị, thằng nhỉ ở bên rìa thị, chốn vùng quê bình dị và đơn sơ nào. thị chớ hỏi tên bao bây giờ sẽ trở dận thành phố bởi, gã thích thú ở hay là trớt thời dù thị có hối thúc năng níu kéo cũng thay thôi. thị coi trọng quyết định hạng tên, đương thằng thì hẵng yên lẽ trong suốt nạm giới nội dạ phức tạp hạng riêng thằng.
tên trầm tư mặc tưởng xé đơn tờ lịch: một ngày lại trôi sang. Như gắng là đang hai mươi tư ngày nữa là gã bước sang trọng thời đoạn hai mươi lăm, ngày nhưng theo lời nguyền từ quá vãng tên sẽ không thể tồn tại trên cõi đời nà.
thị đương ngồi trên giường, thở nhọc, cái thai trong suốt vâng hở hơn tám tháng… ả lỡ đan áo len vừa ủ ê cùng đứa con trong tim: “bệ thật tồi nhát toan giết con mấy lượt… Con gái à, nhút nhát con to đừng bao bây chừ quen những người hèn hạ và nhợt như thằng bố chết dẫm của con. Con phải mạnh mẽ như một người…”. Ả nói và quay sang nhìn gã.
– Dạo này anh trông anh ốm quá. Anh lên gường mà ngủ. Ngủ dưới nền có ngày cảm lạnh chết tốt.
– Cô không phải lo. Tôi không chết dễ dàng thế đâu! – Gã điềm nhiên nói.
– Anh sợ phụ nữ à? Anh đã từng yêu chưa?
– Cô hỏi chuyện đó làm gì? – Gã hỏi vặn lại để lảng tránh câu giải đáp heodam.net.
– Hỏi để biết chứ hỏi để làm gì. Tôi cũng không tin anh vô cảm với phụ nữ.
– phụ nữ cũng có nhiều loại! Mẹ tôi và mẹ cô cũng là nữ giới. Tôi coi trọng họ hơn bất kỳ ai khác.
– Ờ, anh nói đúng. Thế theo anh tôi là loại nữ giới gì?
– nữ giới lắm mồm!
– Lắm mồm còn tốt hơn cái khúc gỗ như anh! – Ả hậm hực nhìn gã.
Gã cười. Nhìn ra bầu trời bằng cái nhìn u uẩn. Trời không sao, đen đặc, mông lung và đầy bí ẩn. Còn ả tiếp tục với những mũi đan. Những mũi đan thanh thoát như nhảy múa theo một bản nhạc không lời.
Hàng tháng, ả vẫn đều đặn gửi số tiền tích cóp được về nuôi gia đình.

phim heo đặc biệt được lấy từ trang web heodam.net

Còn ba ngày nữa gã hai mươi lăm tuổi.
Gã sắp xếp hành lý với quyết định tìm đến một nơi hoang vu không một bóng người để tĩnh tâm trong những ngày có thế là cuối cùng của cuộc thế. Gã phải đi. Suy nghĩ đó hối thúc gã mấy ngày Hôm nay. Nhưng có gì đó vô hình níu giữ khiến gã chần chừ chưa đi được. Dù gì thì cũng quá muộn rồi. Đối với gã, một khi suy nghĩ đã trở thành quyết định thì không một ai, ngay cả bản thân gã có thể thay đổi được.
– Anh đi đâu? – Ả hỏi
– Cô không cần biết!
– Anh đừng đi. Anh còn tôi. Còn gia đình này mà!
– Đây chỉ là một vở kịch, cô hiểu chứ? – Gã chậm rãi nói. – Cô hãy sống tốt và chăm con cho tốt. À, cô còn nhớ thùng mỳ ăn liền tôi mang về mấy hôm trước không, tôi cho cô đấy…
– Tôi không cần thứ đó! Tôi cần anh… Anh phải sống… phải sống đấy!
Ả khóc và quỳ sụp dưới chân gã. Gã không nghĩ là tình cảm ả dành cho gã lại trở thành sâu nặng đến thế. Liệu có là sai lầm khi nhập vai quá lâu trong một vở kịch? Hệ lụy của tình cảm sẽ khiến con người ta trở nên yếu đuối và sợ chết. Gã không muốn chết, nhưng sẽ sớm phải đối diện với nó, thế nên gã phải dứt khoát đưa ra một quyết định.
Gã nhạt xách hành lý bỏ đi. Gã sẽ ngẩng cao đầu và bước những bước dài như cách gã vẫn thường làm. Nhưng lần này thời kì như bị thứ gì đó hãm lại. Chậm chạp và dai dẳng. Còn bầu trời thì nhòe đi qua một lớp sương.

CHUYÊN MỤC :

Phim Sex Phá Trinh

TỪ KHÓA:

, ,