0

Bạn đang xem jav hd 720p mới cập nhật tại cu3x.net

Nếu lỗi phim vui lòng click vào http://phimyz.com/ để xem
, Bấm +1 để xem phim tốc độ cao,

Sex jav hd tổng hợp những bộ phim sex hd khong che vừa hay vừa hấp dẫn người xem. Lôi cuốn đến mức các bạn phải bỏ hơn một giờ đồng hồ để cùng lên đỉnh với các diễn viên trong phim sex.

Sex jav hd là phim hay thì không thể thiếu diễn viên đẹp

Gã tới khu trọ vào cuối tuần trước. Cửa phòng lúc nào cũng đóng yên ổn ỉm. Gã ngồi lỳ trong phòng, làm một việc nghe có vẻ mùi mẫn, đó là viết lách. nhưng mà đã gần một tuần nay, những trang bạn dạng thảo của gã vẫn trống trơn tuột. Đêm nào cũng vậy, gã chỉ viết được vài ba chữ ra giấy rồi xé toạc, vo viên vứt vào góc. Gã Cảm Xúc thất vọng và bực tức khi Cảm Xúc bị đứt mạch một Bước phũ phàng do những âm thanh quỷ quái quấy quả gã trong đêm. Tiếng căn vặn răng rắc của cánh cửa gỗ bị cong vênh, tiếng giường cọt kẹt rên rỉ… và kinh khủng hàng đầu là thứ âm thanh dịch hoạn từ một vài đồng nghiệp đang “yêu” nhau. cấp thiết chịu được cảnh bị dày vò này nữa, gã quyết định phải chấm dứt chuyện này bằng mọi giá.

Sáng sớm, ngay khi thức dậy, gã liền sang gõ cửa phòng bên cạnh, chỗ phát ra những tiếng động quái quỷ ấy. Một ả gái xống áo xộc xệch, hở hang ra mở cửa, giọng nói còn ngái ngủ:

Có… có việc gì đấy?

Tôi đề nghị cô hạn chế những tiếng động cơ mà cô phát ra vào mỗi đêm. phấn kích của cô đang làm khó chịu thế giới đặc biệt đấy, nhất là với tôi.

Phim sex jav hd cảm giác của người được địt

vui tươi hả? Ờ, mừng húm đó kiếm ra tiền đấy, nhờ hoan hỉ đó tôi mới có cái ăn cái mặc đấy. Anh là cái thằng dở hơi phòng bên cạnh phải không?

Những câu nói chanh chua của ả như dội gáo nước lã vào mặt gã. Cơ mặt giần giật, gã măm môi lưỡng lự nói gì, rõ ràng gã thiếu dụng cụ và chưa có trải nghiệm để nỉ non với hạng thế giới như ả. Gã cố nhịn, gã nhưng mà mất tĩnh tâm trong hiện thời thì sẽ nhận lấy một thất bại ê chề. Để lấy lại ưu thế, gã liền đặt một câu hỏi với một giọng lạnh tanh:

Bao nhiêu?

Bao nhiêu cái gì? Đồ dở hơi!

Chưa nghe ả nói hết câu, cánh cửa đã đóng cái “rầm” trước mặt gã. Gã cười méo xệch. Không nhất trí thua cuộc, gã cầm lại gõ cửa và chìa ra một xấp tiền khi ả vừa mở cửa:

Từng này đủ chưa?

Từng đó không đủ mua mừng rơn của tôi đâu. hạnh phúc của tôi đắt lắm! Yui Misaki cười mỉa.

Gã thốt nhiên nhận ra trong câu nói của ả có sự tự ái, hạng toàn cầu như ả cũng có sĩ diện? Câu nói đầu tiên của gã đã chạm vào đúng cái thể diện kim cương ngọc của ả. nhưng mà Vấn đề này gã xem phim ảnh cũng nhiều rồi, đối với hạng nhân dân như ả, tiền không giải quyết được thì còn Cách có lợi số 1 là trả nhiều tiền hơn nữa?

Từng này tiền thì sao? Tôi chỉ cần cô không quấy rầy tôi là được! Gã móc ra đính nhì xấp tiền như lúc đầu đưa cho ả.

Đúng là hiệu nghiệm. Yui Misaki nhận tiền, ra vẻ còn kinh ngạc với kẻ lập dị trước mặt. Yui Misaki chép miệng:

Số này chỉ cho đêm nay thôi đấy nhé!

Gã đã thắng. Giá của thành tựu có vẻ hơi cao. Với số tiền đó, gã cũng có thể thuê một phòng ở khách sạn trong vài ngày. nhưng mà nếu so sánh như thế thì gã đã không đến cái khu trọ cũ nát này để làm gì. Đối với gã, tiền là một thứ phù phiếm, chán ngắt, bằng sao được những tứ tưởng đồ sộ của gã, khi mà lại được thử dùng một đêm không nguy hiểm và rồi cảm giác sẽ vui tươi để viết được nhiều hơn về cuộc sống .

Đêm. Gã gục đầu ngủ trên chiếc bàn gấp. Giấy tờ vứt rườm rũ khắp gian phòng, trang bản thảo trên bàn vẫn chưa ghi được chữ nào cả. Trong khi đó cuộc sống như cuốn phim quay đủng đỉnh tời đi tời lại trong giấc mơ của gã.

Đón xem những bộ phim hấp dẫn bom tấn trên cu3x.net

Gã ra đời trong một đồng nghiệp giàu sụ, có một ông bố là chủ tập đoàn kinh tế lớn ở Miền Bắc. nhưng gã chưa bao giờ vui hay tự hào về điều đó. Ngay từ khi mới sinh ra, gã đã phải chịu sự dè bỉu của số mệnh. Một lão thầy tướng, người chơi của bố gã đã phán rằng: Gã là oan trái từ kiếp trước của mẹ gã, sinh vào giờ tử, ngày tử không chết yểu là phúc đức, nhưng mà cũng không sống được tới năm hai mươi lăm tuổi. Trừ mẹ gã ra, ai cũng tin lời tiên đoán của lão thầy bói là sự thật. bởi gã suýt chết yểu khi mẹ gã phải mổ đẻ suốt nhì giờ đồng hồ. Tệ hơn là gã mang chứng suy tim từ nhỏ xíu, bác sĩ bảo gã chẳng sống được bao lâu nữa.

Bố của gã không còn hy vọng vào gã, đứa quý ông bị trời chửi rủa. Ông ta hất hủi mẹ con gã và đến với một quần chúng nữ khác lại cũng có thể sinh hạ cho ông ta một đứa quý ông toàn mỹ để kế thừa sự nghiệp. Ông ta cho mẹ con gã một căn biệt thự và một số tiền không nhỏ bé. “Với số tiền này, nhì mẹ con cô sống cả đời không hết, hãy cố sống nhưng mà đòi hỏi. Đừng bao giờ phiền nhiễu tôi”. Những lời ông ta nói có khác nào lời của người dưng nước lã đâu? Mẹ gã cũng chính cho nên mà lại sinh dịch, rồi chết dần trong tuyệt vọng do sự dửng dưng của ông ta.

đôi khi, gã muốn cười mai mỉa cái sự đời là tới hiện giờ gã vẫn còn sống. ít ra là đến giấc mơ này, khi gã hai tư tuổi, ngấp ngoái trong đau buồn, để đợi tới nhì lăm tuổi, để xem có chết như số phận hay không. Trong cái cuộc đời vô vị này, gã đích thực cô độc. Gã chỉ còn có tiền, một thứ vô tri xấu xa, đáng khinh bỉ, đã giày xéo lên tình cảm nhân dân, giày xéo lên cuộc sống mẹ con gã.

“Reng… reng… reng” tiếng chuông đồng đại dương inh ỏi vang lên thân đêm kéo gã ra khỏi những cơn nằm mơ. Tiếng chuông còn nhắc nhở gã đến giờ uống thuốc. Đối với bệnh đáng chửi rủa trong gã, quên uống thuốc đồng nghĩa với tự sát. Uống thuốc là trách nhiệm với số phận nhưng gã phải làm mỗi ngày. sau khi uống thuốc xong xuôi, gã sửa soạn giấy bút, cố nhớ lại những giấc mơ vừa nãy, biên chép vài chữ rồi ngồi suy tư tới tận trời sáng.

rạng đông, theo thói quen, gã đứng ở giữa sân từ sớm để hứng trọn những tia nắng mai trong trẻo, mát dịu đầu tiên của một ngày thế hệ. Khu trọ này có một điểm nhưng mà gã rất thích: đó là khoảng sân rộng cơ mà gã đang đứng, gần gốc me già, cần thiết hơn là thoáng đạt ở khoảng trời phía đông và tây, khoảng trời đẹp hàng đầu lúc bình minh và hoàng hôn. Gã mải say sưa thưởng thức vẻ diệu kì của bình min

Bầu trời có chỗ nào rách hay thủng cơ mà nhìn ghê thế? Yui Misaki vừa nói vừa cười mủm mỉm.

Gã quay sang nhìn ả, điệu bộ mặc nhiên như thường thấy:

Bầu trời xanh và đẹp! Cho dù tôi nói cả ngàn lý vì về bầu trời cô cũng không hiểu.

Ờ, đúng rồi! Chỉ có kiểu trái đất như anh thế hệ hiểu nổi. Yui Misaki cười nhạt.

Chẳng hiểu sao, gã nhìn thấy trong đôi mắt tròn như bi ve của ả có sự thương hại, sự thương hại của một người ta khôn với kẻ tâm thần còn ai khác nhau ngoài gã. Mặt gã lạnh đi. Gã lên giọng:

Cô Có thể cười tôi. Mục đích cô đến để lấy tiền bữa nay chứ gì? Lát nữa tôi đưa cho. Còn giờ đây, xin lỗi, đừng làm phiền!

Anh nghĩ tôi tới để lấy tiền của anh hả? Được! Cứ ngắm bầu trời của anh đi, rồi đưa tiền cho tôi. Đồ hâm.- Yui Misaki khó tính bỏ về phòng.

Gã vẫn đứng bất động nhìn bầu trời, những tia nắng lóng lánh sáng rực trong mắt gã. Không riêng gì ả, chẳng ai Có thể ngăn trở gã ôm trọn bầu trời trong tầm mắt. vì bầu trời của ngày hôm nay cũng có thể là bầu trời rút cục của đời gã.

Đêm cá biệt. Sự lặng tĩnh như nguyện vọng của gã, đúng hơn là được gã mua bằng tiền. Nghĩ lại, ả cũng là người ta sòng phẳng, nhận tiền và không phiền hà gã nữa. Đó là đức tính nhưng gã cho là tốt ở những hạng địa cầu như ả. Suy cho cùng ả cũng không đáng trách, thứ đáng trách ở đây là tiền. Gã đang cuộn tiền thành từng xâu và nhâm nhẩm nguyền rủa nó. Đó là số tiền lãi gã mới đi rút ở nhà băng về, chẳng biết tiêu gì, cứ cuộn mãi rồi bỏ vào thùng mì ăn liền và gọi nó là “Tiền ăn gì”. Với số tiền lãi năm trước, gã đã mua hẳn một hiệu sách cho bà vú trông coi, bán buôn thế nào không cần biết, nhân thể ở vị trí nhiều khi bảo bà vú gửi cho vài cuốn sách hay để đọc giết thịt thời gian.

“Năm nay mua gì nhỉ? Hay sẵn đây bỏ ra vài cục để ném vào bạn dạng mặt mê tiền của ả, để tháng này khỏi quấy quả mình?” Gã đắc chí với sáng kiến vừa nghĩ ra. mà phấn kích đơn độc của gã vụt tắt ngay khi có tiếng chuông báo giờ uống thuốc. Gã lắc đầu ngán ngẩm, ngả đầu trên bàn, im nhìn kim đồng đại dương nhích từng giây một. Gã ngủ lúc nào băn khoăn.

Gã lại mơ…

Trong mơ, gã hãy còn bé dại, mặt xanh rờn, bé gò như ma đói. Gã đang ngồi phục bên mẹ gã trong bệnh viện . Mẹ gã vẫn nhìn về một khoảng trời xanh qua ô cửa sổ, ánh mắt thăm thẳm như bầu trời, luôn nhìn về một hướng cho đến trước lúc hấp hối. Mẹ gã hỏi: “Bố có đến không con?”. Gã ai oán thiu nhấp lên xuống đầu. Mẹ gã rơi giọt nước mắt sau cùng lúc đầu vĩnh biệt người đời. Gã lay thế giới mẹ, lay mãi mà mẹ gã không tỉnh lại. bối rối, gã khóc nấc lên rồi xỉu luôn bên tử thi mẹ gã…

Gã hốt nhiên tỉnh bởi trái tim thiên nhiên buốt nhói. Gã nhìn đồng hồ, đã lừ đừ ba tiếng uống thuốc. Cơn đau ập đến dữ dội, cảm nghĩ có một sức nặng kinh khủng đang đè lên ngực gã. Đầu óc choáng váng, gã tuột tay rơi lọ thuốc xuống gầm giường. Muốn kêu cứu mà lại không mở mồm ra được, gã lao về phía cửa chính một Bước vô thức, ban sơ đổ gục xuống như một cây chuối bị người ta đốn bửa.

Gã sẽ chết như định mệnh?

Gã trai 24 tuổi bị bệnh dịch tim, lẻ loi, không có người thân, không tồn tại anh em, chỉ có mừng rỡ độc nhất là viết lách. Chỉ trong những giấc mơ, hay khi trải mình qua những câu chữ, gã thế hệ thấy đó là cuộc đời thật sự. Gã thích cuộc đời độc lập, thăng bình, ghét sự ồn ào, xô giới tính, ghét những tiếng động “quái dị” của ả hàng xóm mỗi đêm. mà lại qua những lần tiếp xúc, gã đột nhiên nhận thấy ả không phải là hạng địa cầu xấu xa, ít ra, ả cũng là quần chúng đàng hoàng và biết điều. Và liệu qua những va chạm, tiếp xúc hàng ngày giữa gã nhà văn vả ả hàng xóm có khiến trái tim họ giật động bởi vì nhau?

Phim sex vung trom với chị hàng xóm nứng lồn

Gã vẫn sống và đang nhìn bầu trời cao vời vợi qua ô cửa sổ dịch viện. Bên cạnh gã, một dân chúng bạn nữ mắt tròn như bi ve đang gọt táo. Chính là ả, đứa ở trọ cạnh phòng gã, địa cầu mà lại gã vẫn thường bỏ tiền ra mua sự an toàn. Yui Misaki vừa gọt táo vừa nói liên hồi: